Slider

Xây Nhà Trọn Gói Xây Nhà Phần Thô Thiết Kế Kiến Trúc Kinh Doanh Vật Liệu Xây Dựng Phòng Thiết Kế
1 2 3 4 5

NHỮNG KIẾP NGƯỜI...

Dù đã vào tháng Tám nhưng cái nắng của buổi trưa Sài Gòn vẫn gay gắt khôn tả. Dường như trên thế giới có bao nhiều cái nắng đều dồn về đây. Tôi ngước nhìn lên bầu trời, cố tìm một bóng mát của hàng cây bên đường hay một đám mây vô tình lướt qua làm dịu bớt đi bầu không khí như đang thiêu đốt. Ngay trong cái nóng, tôi có 1 suy nghĩ thật vớ vẩn: giá như mặt đường nhựa nứt toạt ra và một dòng suối mát từ lòng đất hiện lên. Ừ! Tôi thật là vớ vẩn. 

Dù nắng, dù nóng người ta vẫn qua lại tấp nập hối hả. Dường như ít ai quan tâm hoặc giả là mọi người đều đã quen cái cảm giác ngột ngạt này. Người ta cứ đi, đi và mang theo những suy nghĩ về gia đình, về bản thân, về tương lai... Có nhiều thứ để nghĩ quá, quan tâm tới Sài Gòn làm chi! Mà tôi thấy đâu chỉ ở Sài Gòn, bất cứ thành phố nào cũng vậy: bạn nhanh thì bạn sẽ tồn tại, bạn chậm thì bạn sẽ bị đào thải khỏi xã hội mà thôi.

Đang miên man với một mớ suy tư không đầu không cuối, tôi chợt bắt gặp ở phía xa kia, ngay góc công viên có bóng dáng của một người phụ nữ trong bộ dạng của kẻ ăn xin. Trên tay chị là đứa bé không rõ trai hay gái. Nghe những người ở gần đây nói ngày nào chị cũng ngồi ở đó, nhưng hỏi chị tên gì thì không ai biết. Người ta chỉ gọi chị là "Chị kia", "Bà kia", "Ê", "Nè"... Nghe mà xót, cùng là kiếp người với nhau, sao người ta vô tâm đến mức không biết nổi tên của người phụ nữ đã quá quen mặt.



Cũng có người bảo chị ta giả bộ ăn xin đấy, đứa bé trên tay không phải con chị đâu. Nhưng không sao, tôi rút tờ giấy bạc trong túi ra bỏ vào nón chị. "Bị gạt nhưng có thể mua được niềm vui cho tâm hồn thì cũng đáng chứ có sao".

Tôi ngồi 1 góc, tay cầm ly cafe "take a way" rồi quan sát chị. Lát sau, chị xếp từng tờ giấy bạc cũ xì, hôi hám thật ngăn nấp. Xấp tiền độ khoảng 100.000 mà toàn tiền lẻ nên nhìn thấy hơi to. Chị bế đứa bé đứng lên, đi thẳng vào tiệm bánh ngọt. Những chiếc bánh mới ra lò vàng óng, thơm phức. 
Chị chọn mua 1 cái bánh vừa đủ cho đứa trẻ. Chị thì thầm vào tai nó: "Mẹ mua bánh cho con rồi nè Hưng ơi!". Đứa trẻ mở mắt tròn xoe, tôi bắt gặp một niềm hạnh phúc của trẻ thơ - rất vô tư. Hóa ra con chị có tên chứ không phải như chị: Kiếp người chẳng nhớ nổi cái tên.

Cảm xúc cuối ngày!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Quà tặng bạn